Cha Mẹ Yêu Thương

Tri ân công lao cha mẹ – những người đã hy sinh cả đời để con cái trưởng thành.


Trong các cuộc hội thảo về gia đình, người ta có khuynh hướng đặt con cái làm đối tượng hàng đầu, và hăng say phân tích tâm lý, hành động, đời sống của chúng, đến nỗi nhiều cuộc thảo luận về gia đình đã bỏ quên cha mẹ, làm như gia đình hạnh phúc hay bất hạnh, bình an hay xào xáo đều do con cái.

Có nhiều lý do để cha mẹ bị lãng quên không chỉ trong phòng hội nghị, trên đề án thảo luận mà còn trong thực tế: cha mẹ bị lãng quên, vì chính cha mẹ muốn được lãng quên, khi thấy mình có nhiều vấn đề, những vấn đề tiêu cực, tế nhị không tiện phơi bày trước con cái, hay tương quan giữa cha mẹ và con cái đang trong tình trạng bất ổn, bất mãn; cũng có thể cha mẹ bị lãng quên, vì người ta vô tình bỏ sót, hay đánh giá thấp vai trò phụ mẫu trong việc hình thành nhân cách của con cái.
Thế nào đi nữa thì cha mẹ cũng ít nhiều bị lãng quên, và đáng tiếc hơn khi chính cha mẹ lãng quên ơn gọi, vai trò, bổn phận, lý tưởng làm cha mẹ của mình: quên mình

  • Chương 1: Cha mẹ là yêu thương
  • Chương 2: Những mẫu cha mẹ “Quá đáng”
  • Chương 3: Mục đích của tình yêu cha mẹ
  • Chương 4: Một tình yêu huyết thống
  • Chương 5: Sự thật của con và tình yêu cha mẹ
  • Chương 6: Nghệ thuật thưởng phạt
  • Chương 7: Bênh con mù quáng
  • Chương 8: Công bình – Nền tảng của tình yêu cha mẹ
  • Chương 9: Cha mẹ hiền lành để đức cho con
  • Chương 10: Huấn luyện con biết đứng lên từ thất bại
  • Chương 11: Cha mẹ – niềm hy vọng không bao giờ vơi cạn của con
  • Chương 12: Tương lai của con – nỗi lo của cha mẹ
  • Chương 13: Gia đình và xã hội
  • Chương 14: Tài sản của cha mẹ
  • Chương 15: Sống chung với Con

Lời Kết

Cha tôi vừa mất chưa đầy trăm ngày. Khi ông cụ còn nằm bệnh, quằn quại đau đồn, chờ chết, tôi đã cầu xin cho cha tôi được sớm ra đi bình an, vì quả thực mỗi lần nhìn cụ yếu nhược chống chọi với cơn bệnh quái ác, tim tôi se thắt, ruột tôi như muốn đứt ra từng đoạn. Hôm nay thì mồ côi toàn phần, tôi mới thấm thía cái hụt hẫng, chênh vênh, lạc lõng của đứa con không còn cha mẹ.

Đã hẳn cha mẹ tôi có nhiều lỗi lầm trong cuộc sống. Nhân vô thập toàn là lẽ thường tình và lầm lỗi là dấu ấn của thân phận người có giới hạn. Ngay với các con, cha mẹ tôi cũng có nhiều thiếu sót khi yêu thương không đồng đều và đối xử không đồng đẳng. Có một thời cha mẹ tôi đã chẳng nghe ai, ngoài vợ chồng cô em, dù con cái có gần một tá “đủ cỡ, đủ loại”; đi chơi xa, cũng chẳng nhớ ai, ngoài năm thành viên của gia đình cô; quà cáp, bánh kẹo cũng chỉ dấm dúi cho mấy đứa cháu ngoại “tuyệt vời”, cô con gái rượu; chưa kể nhiều quyết định tày trời của cha mẹ tôi, vì nghe cô đốc xúi đã làm anh chị em tôi phải xiểng liềng, đứng tim, “đứng hình”. Ở vào tỉnh cảnh này, anh chị em tôi chỉ biết bảo nhau cổ nén bức xúc để cha mẹ được trọn niềm vui, đù niềm vui ấy không đáng vui chút nào.

Câu chuyện của cha mẹ tôi và các con cho tôi nhiều bài học cho đời làm cha mà tôi đang sống. Tôi hiểu rằng: nguy cơ lớn nhất làm hỏng con cái là nuông chiều, không dám nghiêm khắc dạy dỗ chúng. Nhưng tại sao lại nuông chiều và không dám dạy dỗ? Thưa phần lớn là do đã lỡ thần tượng chúng. Thần tượng con cái, cháu chắt là một sai lầm lớn nhất của cha mẹ, ông bà. Tôi còn học thêm bài học thứ hai cũng căn bản không kém, đó là công bằng trong yêu thương đối với con cái, bởi thiếu công bằng thì dù có cố hòa giải, hòa hoãn, hòa hợp, hòa đồng đến đâu cũng không kiến tạo được hòa bình đích thực, và nhất là không bao giờ xây dựng được bầu khí yêu thương, tương kính, tương than, tương trợ chân thành giữa các thành viên trong gia đình.

Hôm nay cha mẹ không còn. Nghĩ đến các ngài mà tim tôi quặn thắt. Tôi thương cha mẹ vất vả trăm chiều, mà con cái đáp trả chẳng bao nhiêu. Nhìn lại mới thấy: chẳng đứa nào trong chúng tôi đã không làm buồn lòng cha mẹ cách này cách khác. Hồi tâm mới nhận ra: Cha mẹ yêu thương không đồng đều là do đa số anh chị em tôi đã không hiếu thảo đủ, nên các ngài mới bất đắc dĩ phải bám vào một đứa để tìm an ninh tuổi già. Hỏi lòng mới rõ: vì đám con đủ cỡ đủ loại chúng tôi từ những năm xa, tháng dài cứ “thản nhiên, thấp thoáng, vừa phải”, như cha mẹ chẳng có vấn đề gì, chẳng có nhu cầu gì, chẳng có tâm sự gì cần được lắng nghe, nên các ngài mới rơi vào thiếu sót yêu thương “thái quá bất cập”.

Thế mới biết làm cha mẹ không dễ, và làm con cũng rất khó. Người viết mạo muội nghĩ: để làm cha mẹ yêu thương và làm con cái hiếu thảo, người ta phải biết đặt mình làm cha mẹ khi làm con, và đặt mình làm con khi làm cha mẹ. Như thế, cha mẹ mới hiểu được nỗi lòng, hoài bão, khát vọng của con, và con mới cảm thông được thao thức, khắc khoải, khổ đau của cha mẹ.

Chúng ta không “là” cha mẹ, “là” con cái, bởi “là”, tức đã hoàn thành, hoàn tất, hoàn hảo, hoàn mỹ, nhưng “làm cha mẹ – làm con cái” nói lên cố gắng không ngừng của cả cha mẹ và con cái đang từng bước mỗi ngày thực hiện Thiên Chức làm cha mẹ và Hồng Ân được làm con cái.